TTXCC

THÔNG TIN-TIN TỨC

-Ngài Tổng bí thư và sự “khốn cùng” của “đúc kết thực tiễn và nghiên cứu lý luận”

Được đăng bởi ttxcc trên 06/05/2012


Chép cái nầy của Anhbasam

Đang ở địa ngục nên mơ thiên đàng, đó vừa là thực tế vừa là tâm bệnh.

Đó là sự đánh tráo có ý thức, hoặc là vô thức.

Đó cũng là một loại giấc mơ của người muốn được làm kẻ chăn cừu.

Đó là sự lẫn lộn giữa nói dối và ngụy tín.

… Do đó, bài nói chuyện quan trọng nhanh chóng chìm vào quên lãng, như chiếc tên lửa lệch đường đi.”

___________________________________________________________________________________________________

Hạ Đình Nguyên – Boxitvn

Tháng 4-2012

Có lẽ nhiều người bị chứng trầm cảm sau khi đọc “bài nói chuyện quan trọng” của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng tại Cuba vừa rồi.

Sự quan trọng của bài nói chuyện quan trọng là sự mất phương hướng quan trọng. Vì điểm xuất phát thì không rõ ràng, mà đích đến lại mơ hồ. Người ta bỗng nhớ đến, vào cùng một thời điểm, cuộc phóng tên lửa của Triều Tiên. Tên lửa không đi tới đâu, nửa chừng nổ tung, rơi xuống biển. Không đến được đích đến, mà đích đến là đâu, cũng mơ hồ không kém bài nói chuyện quan trọng. Tuy nhiên, hai sự kiện đều mang khí thế tự tin và tính kiên cường tương đương nhau. Một bên là khoe sức mạnh vũ khí, một bên là biểu thị sức mạnh tinh thần với đường gươm tư tưởng sắc bén. Ánh hào quang lý luận xã hội chủ nghĩa lóe sáng rực giữa trời đêm bao trùm lên chủ nghĩa tư bản đang suy thoái. Ở thế kỷ này, rất hiếm hoi để có một người hùng đứng lên, nói cho cả thế giới biết về tính “ưu việt” của Chủ nghĩa xã hội, và chỉ rõ sự khủng hoảng “không cưỡng nổi” của Chủ nghĩa tư bản. Kim Jung Un ít nhất làm cho nhân loại ở một nửa quả đất lên cơn sốt. Bài nói chuyện quan trọng gây ngạc nhiên cho nửa quả đất còn lại. Dù nửa chừng rơi xuống biển, hoặc nửa chuyến đi lại quay về, thì tiếng vọng vẫn còn đó, ít nhất cũng nằm trong một chuỗi chứng tích của lịch sử. Ai dám chê ý chí và bản lãnh của Kim Jung Un? Ai dám hoài nghi sự vững vàng kiên định về chính trị – tư tưởng của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng?

Nhưng có người bảo, Cuba không phải là nơi đến để nói đùa!

Trước đây, ông cựu Chủ tịch nước Việt Nam sang Cuba nói về chuyện: hai bên thay phiên nhau, chia thành hai ca thức-ngủ, để canh hòa bình thế giới, là câu nói thuộc hàng quý hiếm, để đời. Năm nay, bài nói chuyện quan trọng, với nét tư tưởng hoành tráng, có tính chất dẫn đầu thời đại, xuất phát từ bệ phóng Việt Nam, một xứ sở đang đứng ở điểm cao của “Đỉnh Gió Hú”, không còn là “ Đồi Thịt Băm”, một xứ sở rất thần tiên xã hội chủ nghĩa, được nhân danh trong tương lai! Và theo đó, Nhân dân Việt Nam dưới sự dắt dẫn của Đảng Cộng sản Việt Nam, với 80 năm của nhiều thế hệ kế tiếp nhau chết trẻ, giành hết thắng lợi này đến thắng lợi khác, rất vẻ vang và kiên cường, nay sẽ tiếp tục phấn đấu nữa, hy sinh nhiều thế hệ nữa để giữ vững lý tưởng xã hội chủ nghĩa, một học thuyết “đỉnh” của loài người… Ngoài lý do “bạn đã từng khuyên ta… phải kiên trì!”, còn có một niềm tin vững chắc khác, đó là sự xác tín, chắc như đinh ghim bánh xe, sau những “đúc kết thực tiễn, nghiên cứu lý luận” rất đáng tự tin, tự hào của Đảng Cộng sản Việt Nam mà ông Nguyễn Phú Trọng là Tổng Bí thư, đồng thời là nhà lý luận tự thấy là tầm cỡ:

Chúng tôi luôn luôn trăn trở, suy nghĩ, tìm tòi, lựa chọn từng bước đi…” (điều này nói lên hàm lượng chất xám rất cao nhé!), Chủ nghĩa xã hộilà sự nghiệp lâu dài, vô cùng khó khăn và phức tạp (sự nghiệp là bể khổ vậy), “vì nó phải tạo nên sự biến đổi sâu sắc trên tất cả các lãnh vực đời sống” (gần như làm lại con người), và cuối cùng thì phải, trải qua thời kỳ quá độ lâu dài với nhiều bước đi” (tương đương với nhiều kiếp?).

Nghe đoạn lý luận cốt lõi quan trọng trên đây, ai mà không hãi hùng, sốt cả bốn vó?

Thời gian quả là một đại lượng vĩnh hằng.

Trăn trở cũng là trạng thái vô định.

Bước đi thì nằm trong phạm trù khoa học lượng tử.

Nó cao hơn Tôn giáo, siêu hơn Tôn giáo, mơ hồ khó hiểu hơn Tôn giáo, ở chỗ nó chỉ do những con người, mà ta thấy hằng ngày rất tầm thường, lãnh đạo, miễn sao thực hiện đúng giáo điều. Cái luận lý cùa nó tiếp theo phải được hiểu là: Nhân dân Việt Nam (kể cả Cuba anh em nữa nhé), gồm cả nam phụ lão ấu và những trẻ chưa sinh, đều phài nín thở mà theo dõi, lắng nghe, với sự tôn quý và kỷ luật, về những “trăn trở, suy nghĩ, tìm tòi, chọn lựa của… chúng tôi,” (gồm ông Nguyễn Phú Trọng và XYZ nào đó?), vì sự trăn trở này có giá trị lãnh đạo cho “sự nghiệp lâu dài vô cùng khó khăn và phức tạp” của nhiều kíếp người.

Chính vì rất lâu dài và nhiều bước đi, nên không mấy ai ngạc nhiên thấy các thái tử đỏ, công chúa đỏ, vội vàng được đưa vào đội hình kế thừa lãnh đạo, như ở Trung Quốc, và ở Triều Tiên… và tất nhiên, các thế hệ thanh niên lành và rách phải trở thành đội vệ binh đỏ để thực hiện cuộc thánh chiến kiên trì này.

Nhưng còn một khái niệm nữa, vừa bí hiểm vừa nguy hiểm: “Phải tạo nên sự biến đổi sâu sắc trên tất cả các lãnh vực đời sống”. Ai? Ai có thể làm được điều này? Và dám làm điều này? Trong lịch sử nhân loại từng có những kẻ ngông cuồng. Triết gia Nietzsche đã từng có cuồng vọng đòi làm mới nhân loại, tên thợ sơn Hitler đã một lần dám thực hiện. Polpot cũng đã một lần làm nên đỉnh cao cho cuộc “biến đổi sâu sắc trên tất cả các lãnh vực đời sống” của nhân dân Campuchia, biến xứ sở này thành những cánh đồng chết. Ở Triều Tiên, Đảng và ba đời kế thừa lãnh tụ vĩ đại đã đưa nhân dân Triều Tiên đến chỗ cực kỳ trật tự và ngăn nắp, bình đẳng và không ai bóc lột ai, đã biến đổi sâu sắc, toàn diện “trên tất cả các lãnh vực đời sống” theo cách duy nhất, tuyệt đối mà Đảng và Lãnh tụ muốn. Chắc chắn là Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng không có tham vọng về một sự biến đối sâu sắc theo kiểu này. Ông nói về những mong muốn thay đổi theo cách tốt đẹp, hơn cả nằm mơ, bao gồm một mớ từ ngữ phổ thông, giá rất rẻ và ai cũng biết. Có khác chăng là hàm lượng chất gia vị trăn trở, suy nghĩ, tìm tòi, lựa chọn… gia giảm ít nhiều mà thôi. Có một vị Tổng Bí thư (Đông Âu?) nói một câu rất dễ nhớ: “Người Cộng sản không phải là kẻ lừa dối chúng ta, nhưng họ đã không làm được điều mà họ nói”. Thế nhưng ngày nay, những người Cộng sản kế thừa, biết chắc chắn không làm được mà vẫn nói, nói mãi, nói kiên trì, thì nên gọi họ là kẻ gì?

Bài nói chuyện quan trọng ở nước bạn Cuba với tinh thần rất hào sảng và hoành tráng, nhưng trong nước, trước khi đi, ông Tổng Bí thư đã kêu gào chấn chỉnh Đảng, về tình trạng tham nhũng, thoái hóa đạo đức trong suy nghĩ, trong lối sống của đảng cầm quyền, và cảnh báo về vai trò lãnh đạo của Đảng đang rất bấp bênh và chao đảo, một bộ máy cầm quyền thối nát với rất nhiều sự bất mãn và phản ứng của nhân dân, tình trạng đàn áp, bắt bớ và chống đối xảy ra liên tục… trong bối cảnh một xã hội xuống cấp mọi mặt.

Hóa ra, bài nói chuyện quan trọng, chẳng phải đứng từ điểm cao nào cả, không phải “đỉnh gió hú”, hay “đồi thịt băm”, mà từ một trũng thấp vô danh của sự mơ mộng, mơ màng, bay bỗng do cái “tổng kết thực tiễn và nghiên cứu lý luận” hoành tráng theo cách tự ám thị tạo ra. Đây quả đúng là sự khốn cùng, và cũng mong là cuối cùng, của đỉnh cao lý luận xã hội chủ nghĩa ở đất nước này.

Đang ở địa ngục nên mơ thiên đàng, đó vừa là thực tế vừa là tâm bệnh. Đó là sự đánh tráo có ý thức, hoặc là vô thức. Đó cũng là một loại giấc mơ của người muốn được làm kẻ chăn cừu. Đó là sự lẫn lộn giữa nói dối và ngụy tín. Lịch sử không còn một loại hẹn hò nào tương tự như thế nữa, cho những ai mơ mộng, một thời đại đã thật sự qua rồi. Do đó, bài nói chuyện quan trọng nhanh chóng chìm vào quên lãng, như chiếc tên lửa lệch đường đi.

Lịch sử luôn không lắng nghe một lý thuyết nào, hay một vĩ nhân nào. Không một lý thuyết nào hay vĩ nhân nào có thể bắt lịch sử đi theo mình.

Nếu có một khoảnh khắc lịch sử nào, có vẻ đi theo một lý thuyết, một vĩ nhân, thì đó là khoảnh khắc suy đồi và bệnh hoạn, chứa đựng sự nhầm lẫn có tính giao mùa, cái khoảnh khắc mà đại bộ phận trở thành nô lệ, thì không đáng được tán dương.

Một lịch sử lành mạnh là lúc mà lịch sử đó vắng bóng sự thống trị nổi bật của ai đó hay lý thuyết nào đó. Lịch sử loài người là lịch sử đi tìm kiếm tự do, trên con đường đi tìm kiếm, nó tự bổ sung và điều chỉnh. Lịch sử mỗi đời người cũng là lịch sử đi tìm tự do, ở hình thái thấp nhất – hữu hình, ở hình thái cao nhất – trừu tượng. Hình thái thấp nhất là thoát sự kìm chế của kẻ khác, hình thái cao nhất là thoát khỏi sự kìm chế của bản năng. Càng tán dương một lý thuyết, một vĩ nhân (hay một nhóm) là càng nói lên sự tồi tệ của đám đông, càng ngợi ca con berger (loại chó giữ cừu), tức là gián tiếp ngợi ca sự thụ động ngoan ngoãn của bầy cừu.

Đã xa quá rồi, tư duy của thời đại!

Tai họa đáng tiếc là đem sự độc tài đối lập với khái niệm dân chủ được hiểu như là một trạng thái hỗn độn. Nhưng người ta không nghĩ rằng, hể dân chủ thì là hỗn độn, là thuộc chủ nghĩa tư bản bóc lột, là nhà nước tư sản, là kẻ xấu, là vũ khí lợi dụng… Tại sao không hiểu rằng thiết chế dân chủ ngày nay là một thiết chế được sàng lọc, được kiểm chứng qua nhiều thử thách, là thành tựu lớn lao của mấy thế kỷ đấu tranh của nhân loại? Chứ nó không phải là sản phẩm do trăn trở của một nhóm người độc tài đồng thuận nào đó tạo nên, sau một số đêm mất ngủ. Mà như ông Tổng Bí thư đã thừa nhận, trong bài nói chuyện quan trọng, ông và nhóm đồng thuận trong Đảng đã nhầm lẫn rằng: “đồng nhất kinh tế thị trường với chủ nghĩa tư bản; đồng nhất nhà nước pháp quyền với nhà nước tư sản” (ý nói rằng, vì hiểu nhầm là đồng nhất, nên đã lúng túng một thời gian dài từ chối kinh tế thị trường và từ chối nhà nước pháp quyền, vì xem nó là của chủ nghĩa tư bản và của nhà nước tư sản). Nhưng bây giờ, thôi không nhầm lẫn như thế nữa, thì sao? Hay vẫn cố tiếp tục gượng gạo che lấp, chống đỡ và biến tấu? Cả dân tộc, cả vận mệnh của quốc gia phải đau khổ và trả giá đắt như thế nào, cho sự nhầm lẫn có trăn trở ấu trĩ này? Đã hiểu rằng, kinh tế thị trường không đồng nhất với chủ nghĩa tư bản, Nhà nước pháp quyền không đồng nhất với Nhà nước tư sản, thì cũng nên hiểu tiếp rằng thiết chế dân chủ – thành tựu lớn lao của nhân loại – không nên quá trăn trở để hiểu nhầm thêm lần nữa, rằng nó là của riêng của đế quốc tư bản, của kẻ xấu. Thật ra, hiểu như thế không nhầm đâu! Tuy nhiên, người lương thiện rất khó chịu về một lối lý luận, khi đến bước đường cùng thì thừa nhận sự thật, thừa nhận sai lầm, khi chưa đến đường cùng thì tiếp tục tấu hài ngụy biện. Kinh tế thị trường, nhà nước pháp quyền, thiết chế dân chủ là hiện thực đang vận hành trên toàn thế giới, việc đi tìm kiếm xác định chúng nó là của ai, không là của ai, để thực hiện hay không thực hiện theo, thì quả là sự mặc cảm khốn cùng của một thứ “tổng kết thực tiễn, nghiên cứu lý luận” quá đáng thương!

Thêm một chút rò rỉ ở quả đạn pháo: “Thành phần chính trị cơ hội đang hí hửng, vui mừng, thừa cơ dấn tới để xuyên tạc, chống phá…” . Thế thì, định chế xã hội chủ nghĩa lẽ nào luôn luôn ở thế đối lập với một bọn du thủ du thực, đầu trâu mặt ngựa, chực sẳn để hí hửng, xuyên tạc, chống phá? Đối thủ của Chủ nghĩa xã hội phải là điều gì cao cả hơn thế chứ? Hay nó chỉ xứng tầm một đối thủ như vậy? Vì thế, trong đoạn văn trên đây, từ “hí hửng” lẽ ra nó không nên có, thật đáng tiếc, từ vị trí của người nói và nơi đứng nói, nhưng nó đã lỡ có, lại làm vui cho cả bài nói chuyện quan trọng! Nhiều người mong rằng chẳng nên có một sự hí hửng nào cả – mà nên có sự nghiêm túc xứng tầm với những trăn trở – suy nghĩ – tìm tòi – lựa chọn bao gồm cả sự hí hửng về nền kinh tế tư bản, nói đúng hơn là của cả thế giới, đang khủng hoảng. Chỉ có Trung Quốc là một quốc gia có đủ trơ trẽn và hãnh tiến để có thái độ này, cớ chi đến Việt Nam?

“Bài nói chuyện quan trọng”, thật đáng tiếc, giống như quả tên lửa của Triều Tiên, một sự lên gân nông nổi tầm Nguyên Thủ Quốc Gia! Thật đáng tiếc!

H. Đ. N.

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN.

Được đăng bởi bauxitevn vào

________________________________________________________________________________

Anhbasam:

1- Ông Hạ Đình Nguyên từng là Chủ tịch Ủy ban Đấu tranh thuộc Tổng hội Sinh viên Sài Gòn trước 1975. Mời xem thêm: + Đừng giẫm lên cỏ các anh chị ơi…! (Văn Chương Việt). + Tôi yêu sự đổi mới và trung thành với tương lai(Tiền Vệ) và trên Ba Sàm:  + 257. Một thoáng Hoàng sa 1974: “Anh hãy ngồi xuống đây!”;  + 609. VỀ MỘT VỊ ĐẮNG.

2-  CHỦ NGHĨA XÃ HỘI VÀ CON ĐƯỜNG ĐI LÊN CHỦ NGHĨA XÃ HỘI – NHÌN TỪ THỰC TIỄN VIỆT NAM (Tin tức, 11/4/2012).

3- TBT Đảng CSVN hủy chuyến thăm Brazil (BBC, 13/4/2012).

4- Nguyễn Minh Triết: Chủ tịch chém gió tại Cuba (TTXVA-YouTube)

29 phản hồi to “965. Ngài Tổng bí thư và sự “khốn cùng” của “đúc kết thực tiễn và nghiên cứu lý luận””

  1. KHÔNG ẢO TƯỞNG đã nói

    06/05/2012 lúc 10:36 Sáng nay ông trên baó Hồng Cư có nói nhân chiến thắng Điện biên phủ:”… Chỉ có CHỦ NGHĨA YÊU NƯỚC – CHỦ NGHĨA VIỆT NAM” mình thấy nhẹ lòng tuy đây là chỉ một điều giản dị. Bệnh ảo tưởng ngày xưa với cái chủ nghĩa cao đẹp nhưng không bao giờ là sự thật và hậu quả của nó là khuyết điểm đáng tiếc của bao người , Nhưng bệnh giả dối đòi duy trì cách vận hành của chủ nghĩa cũ kỹ ấy với hiện thưc sần sùi, gai góc , giả dối của nó .Những người ấy chính là giả dối và lúc này thực sự là TỘI LỖI hậu quả sẽ xấu khôn lường

  2. danviet đã nói

    06/05/2012 lúc 10:34 Ông Trọng nói mà thiếu suy xét vì chả nhẽ gần 6 tỷ người trên trái đất toàn là người ngu khi không chọn đảng cộng sản hay chủ nghĩa Mac làm lãnh đạo họ mà toàn chọn các đảng khác?????????? Hơn 7 tỷ người trên trái đất ngu hết trừ có mỗi ông Trọng là thông thái nên nói bừa vậy sao??? Tôt nhất khuyên ông hãy nghĩ kỹ 7 lần trước khi uốn lưỡi rao giảng vì ông có thể giảng như thế ở lán trại của người dân tộc còn cởi truồng, ăn lông ở lỗ chứ không nên rao giảng ở bất cứ đâu ông muốn rao giảng!

  3. Nông văn Dền đã nói

    06/05/2012 lúc 10:33 Hoan hô tác giả Hạ Đình Nguyên ! bài viết rất hay. Tôi đã forward ra cho hơn 100 bạn bè của tôi đọc và xem rồi. Nhiều bạn bè của tôi là Đảng viên lâu năm cũng rất hoan nghênh ! Họ nói đa số Đảng viên đều suy nghĩ giống tác giả Hạ Đình Nguyên và mong muốn cái Đảng thối nát của Trọng Lú và nhà nước độc tài ở VN mau sụp đổ để dân ta được nhờ. Cảm ơn anh Ba Sàm nhiều nhé…

  4. montaukmosquito đã nói

    06/05/2012 lúc 10:26 Bài phân tích nổ văng miểng, nhưng đọc kỹ thì chán như con gián .

    Nếu tôi không lầm -nếu lầm các vị cứ sửa sai- đảng Cộng sản vn vẫn lấy tên là đảng Cộng Sản, và họ cũng có vẻ chưa muốn đổi tên từ đảng CỘNG SẢN sang một đảng nào khác không CỘNG SẢN . Thậm chí bác HĐN cũng công nhận luôn ông Trọng là Tổng bí thư của cái đảng có tên là ĐẢNG CỘNG SẢN vn, hay nói đúng hơn, bác vẫn công nhận -có thể tạm thời- sự lãnh đạo của một thứ ĐẢNG CỘNG SẢN trên nước vn này .

    Nhưng bác lại chỉ trích một ông Tổng bí thư của ĐẢNG CỘNG SẢN đi truyền bá tư tưởng CỘNG SẢN của mình, kêu giờ này đi truyền bá tư tưởng CỘNG SẢN là lỗi thời, là lạc hậu . Bác muốn ông ta phải truyền bá tư tưởng gì để vừa giữ cái tên ĐẢNG CỘNG SẢN vừa thỏa mãn đòi hỏi của bác đối với một vị Tổng bí thư của ĐẢNG CỘNG SẢN ? Bác muốn ĐẢNG CỘNG SẢN phải vừa giữ tên cho bác trung kiên với đảng của mình, nhưng ông Tổng bí thư của ĐẢNG CỘNG SẢN phải nói về những thứ xa lạ với đường lối CỘNG SẢN à, sao bác tham lam thế!

    Tôi nhắc lại một định nghĩa về CỘNG SẢN cho bác nhớ, để bác hoặc tỉnh ra trước giờ hóa ra CỘNG SẢN là như vầy, hoặc cứ cúc cung trung thành . Tùy bác chọn lựa .

    “Những người cộng sản coi là điều đáng khinh bỉ nếu giấu giếm những quan điểm và ý định của mình. Họ công khai tuyên bố rằng mục đích của họ chỉ có thể đạt được bằng cách dùng bạo lực lật đổ toàn bộ trật tự xã hội hiện hành.”

  5. Ho Chan That đã nói

    06/05/2012 lúc 10:23 Cái gì đã tạo ra những thế hệ lãnh đạo CS ở Việt Nam luôn có những suy nghĩ “không lối thoát” như đã và đang diễn ra trong suốt bao nhiêu năm qua, phải chăng có căn nguyên từ một nền văn hóa “tầm thường”:

    – Một nền văn hóa luôn “hy vọng” vào những điều viển vông “từ trên trời rơi xuống” mà ko phải đến từ bàn tay khối óc, từ sự đối mặt và vượt lên những khó khăn thử thách. Hãy nhìn vào những câu truyện cổ tích kể cho trẻ con thì thấy ngay: bất cứ khi nào gặp khó khăn, các nhân vật chính đều “ngồi khóc”, lúc đó sẽ có “bụt”, “thánh”, “thần kim quy”…. hiện lên để giúp đỡ!!!!!!!!!!!!!!
    – Một nền văn hóa luôn xúi bẩy con người ta sống một cách tiểu nhân, đối phó, khôn vặt: kiểu như trạng quỳnh vẽ 10 con giun = 10 đầu ngón tay, ăn cỗ phải đi trước còn lội nước thì đi sau để “giành” phần nguy hiểm cho người khác, anh em trong nhà thì ko nên “đá” lẫn nhau nhưng nếu “đá” người ngoài thì cứ… thoải mái, cô Tấm sau biết bao “khổ sở” do bị mẹ con gì ghẻ hãm hại quay lại trả thù bằng những hành động còn “man rợ” hơn cả đối thủ, rồi sai “học giả” đóng vai người lái đò để “đối đáp” với xứ thần Trung Quốc…..!!!!!!!!!!!!!!!!!
    – Với một nền văn hóa “tầm cỡ” như thế này thì chẳng trách thế hệ “con cháu các cụ” đứng trước những thất bại của mình liền tìm cách đổ lỗi cho khách quan (thiên tai địch họa, chiến tranh…) hoặc tìm cách đổ lỗi cho người khác (thế lực thù địch, tư bản, nguy cơ ngoại xâm….). Chẳng hạn thất bại trong thể thao liền đổ tội cho “tố chất” (mà quên béng mất để có được thành tích hơn chúng ta, đối thủ phải khổ luyện nhiều hơn chúng ta rất nhiều, nhất là những môn yêu cầu cao về kỹ năng hơn sức lực), thất bại trong chống tham nhũng thì đổ lỗi rằng nước nào cũng có tham nhũng chứ ko riêng gì nước mình (mà quên béng mất là tham nhũng nước mình đang ở… đỉnh cao của thế giới) và rằng chúng ta đã có đầy đủ luật pháp thì sớm muộn gì cũng chống được tham nhũng (mà quên béng rằng chúng ta hoàn toàn chưa có luật lệ nào “tách biệt” lợi ích của những người chống tham nhũng với những kẻ tham nhũng), thất bại trong điều hành kinh tế thì đổ lỗi ngay cho kinh tế thế giới trì trệ (mà quên béng mất bản thân mình đang lúng túng, thiếu hiểu biết đầy đủ về chính nền kinh tế quốc gia mình), thất bại trong việc tạo nên một môi trường chính trị ổn định thì đổ lỗi cho thế lực thù địch tác động (mà quên béng mất chính việc xa rời khẩu hiệu “công bằng”, “dân chủ”… mới là nguyên nhân chính) v.v…..

    Ông Trọng và những người “đồng chí” của ông vừa là nạn nhân của nền văn hóa này, nhưng cũng là những “người chịu trách nhiệm chính” cho những “bết bát mọi mặt” trong xã hội Việt Nam hiện tại…

    Người dân chúng tôi ko quan tâm đến những “lý tưởng” cao siêu (hay ngớ ngẩn) của các vị. Chúng tôi chỉ quan tâm đến THỰC TẾ CUỘC SỐNG của mình trong vài chục năm trước mắt thôi: công bằng hơn, nhân văn hơn, thịnh vượng hơn. Nếu các vị làm được thì các vị nói kiểu gì (kể cả nói… phét) chúng tôi cũng nghe theo và ủng hộ các vị. Còn nếu các vị ko làm được thì…. đừng làm chúng tôi khó chịu thêm nữa!!!!!!!

  6. Daole đã nói

    06/05/2012 lúc 10:17 Đến một quốc gia phải nói là mu muội (hoặc cố giả mu muội như CuBa) thì mới mong đọc hết cái diễn thuyết hoang đường đó vì người ta còn rảnh mà cố nghe để an ủi cái phận sắp chết, có giỏi thì đến quốc gia dân chủ mà đọc, giả như có chút dân chủ như Singapore chẳng hạn( đừng nói đến tụi Tây nhé), chắc chắn họ cho nhập viện tâm thần gấp ! Cố chấp, tham lam.

    • Thế Nhân đã nói

      06/05/2012 lúc 10:38 Muội: bụi đen do khói tạo ra. Người ta thường dùng chữ “mông muội” (cái mông bị ám khói đen), nay bác Daole dùng chữ mới “mu muội”, tức là cái mu bị ám khói đen! Vui…thiệt!

  7. 06/05/2012 lúc 10:06 […] Minh Triết: Chủ tịch chém gió tại Cuba (TTXVA-YouTube)  Theo: http://anhbasam.wordpress.com/2012/05/06/965-ngai-tong-bi-thu-va-su-khon-cung-cua-duc-ket-thuc-tien-… Share this:TwitterFacebookLike this:LikeBe the first to like this post. This entry was posted in […]

  8. Ba Làng đã nói

    06/05/2012 lúc 09:56 Có người nói: – Con đường đi lên CNXH của Việt nam dài 2 km. Vì từ năm 1954 đến nay đã hơn nửa thế kỷ nhưng vẫn chưa đi hết “bước đi ban đầu”, trong khi mỗi bước đi của người Việt Nam trung bình dài khoảng 70 cm.

  9. U 50 đã nói

    06/05/2012 lúc 09:52 Xin bái phục tác già HĐN .Bài viết hơn cả tuyệt vời !

  10. lely an đã nói

    06/05/2012 lúc 09:51 Ông Trọng không lú chút nào, thử các bạn ở địa vị ổng xem sao? có khi còn nói hay và mạnh hơn ổng đó chứ, ăn cây nào rào cây ấy,cứ xỏ xiên hoài.

  11. balangxang đã nói

    06/05/2012 lúc 09:50 Trân trọng và kính phục sự thẳng thắn và dũng cảm của tác giả, càng ngày càng có nhiều người dũng cảm mở miệng nói lên sự thật, hy vọng sự thay đổi sẽ đến nhanh hơn, rất mong đến một ngày mà ai cũng có thể mạnh dạn phát biểu ý kiến của mình mà không phải sợ tai họa sẽ đến với mình.

  12. Như Không đã nói

    06/05/2012 lúc 09:43 Tổ tiên ta đã dậy, trước khi chê người, hãy xét lại chính mình. Ngài lãnh đạo tối cao nước ta chê người:
    …..Kinh tế suy thoái đã làm phơi bày sự thật của những bất công xã hội trong các xã hội tư bản chủ nghĩa: đời sống của đa số dân cư lao động bị giảm sút nghiêm trọng, thất nghiệp gia tăng; khoảng cách giàu nghèo càng lớn…..
    ….Đó là hậu quả của một quá trình phát triển kinh tế – xã hội lấy lợi nhuận làm mục tiêu tối thượng, coi chiếm hữu của cải và tiêu dùng vật chất ngày càng tăng làm thước đo văn minh, lấy lợi ích cá nhân làm trụ cột của xã hội. Đó cũng chính là những đặc trưng cốt yếu của phương thức sản xuất và tiêu dùng tư bản chủ nghĩa…..
    ….Thực tế là các thiết chế dân chủ theo công thức “dân chủ tự do” mà phương Tây ra sức quảng bá, áp đặt lên toàn thế giới không hề đảm bảo để quyền lực thực sự thuộc về nhân dân, do nhân dân và vì nhân dân – yếu tố bản chất nhất của dân chủ. Hệ thống quyền lực đó vẫn chủ yếu thuộc về thiểu số giàu có và phục vụ cho lợi ích của các tập đoàn tư bản lớn. Một bộ phận rất nhỏ, thậm chí là 1% dân số, nhưng lại chiếm giữ phần lớn của cải, tư liệu sản xuất, kiểm soát phần lớn nguồn tài chính, tri thức và các phương tiện thông tin đại chúng chủ yếu và do đó chi phối toàn xã hội.
    Trong khi đó cũng chính vị lãnh đạo ưu việt của nhân dân ta đã phát biểu tại Hội nghị cán bộ toàn quốc ngày 27 tháng 02 năm 2012

    ……Tuy nhiên, Trung ương cũng thẳng thắn vạch ra những hạn chế, yếu kém, khuyết điểm trên cả 3 vấn đề cấp bách về xây dựng Đảng, chỉ ra tính chất, phạm vi, xu thế và hậu quả của những yếu kém, khuyết điểm đó. Phải nói, về tính chất, là nghiêm trọng, kéo dài qua nhiều nhiệm kỳ, chậm được khắc phục. Về phạm vi, là tương đối phổ biến, có ở các cấp, các ngành (“một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên, trong đó có những đảng viên giữ vị trí lãnh đạo, quản lý, kể cả một số cán bộ cao cấp, suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống”). Về xu hướng, là diễn biến phức tạp, chưa ngăn chặn, đẩy lùi được. Về hậu quả, là làm giảm sút lòng tin của nhân dân đối với Đảng; làm suy giảm vị trí, vai trò, sức chiến đấu và năng lực lãnh đạo của Đảng; làm tổn hại tới uy tín, thanh danh của Đảng, Nhà nước. Những khuyết điểm đó nếu không được sửa chữa sẽ là thách thức đối với vai trò lãnh đạo của Đảng và sự tồn vong của chế độ ta…
    ….Sự suy thoái về đạo đức, lối sống thể hiện ở chỗ: sống ích kỷ, thực dụng, cơ hội, vụ lợi, hám danh, tham nhũng, lãng phí; bè phái, cục bộ, mất đoàn kết; phong cách quan liêu, xa dân, vô cảm trước khó khăn, bức xúc của dân; lối sống xa hoa, hưởng lạc… Trong những biểu hiện đó, cán bộ, đảng viên, nhân dân và dư luận xã hội quan tâm nhiều nhất, bức xúc nhất là tình trạng tham nhũng, bè phái, cục bộ, lợi ích nhóm… ở một bộ phận đảng viên có chức, có quyền, cả trong một số cán bộ cao cấp của Đảng, Nhà nước, đương chức, hoặc thôi chức…..
    Bây giờ ta thay vế Một bộ phận rất nhỏ, thậm chí là 1% dân số thành ĐCSVN thì thấy chất lượng của người sao có nhiều điểm tương đồng với ta quá. Tự hỏi sao ngài TBT tự mâu thuẫn với chính mình thế!!!

    • dân ngu ở Hà Nội đã nói

      06/05/2012 lúc 09:57 .Kinh tế suy thoái đã làm phơi bày sự thật của những bất công xã hội …
      …đời sống của đa số dân cư lao động bị giảm sút nghiêm trọng, thất nghiệp gia tăng; khoảng cách giàu nghèo càng lớn…..
      ….Đó là hậu quả của một quá trình phát triển kinh tế – xã hội lấy lợi nhuận làm mục tiêu tối thượng, coi chiếm hữu của cải và tiêu dùng vật chất ngày càng tăng làm thước đo văn minh, lấy lợi ích cá nhân làm trụ cột của xã hội

      … Hệ thống quyền lực đó vẫn chủ yếu thuộc về thiểu số giàu có và phục vụ cho lợi ích của các tập đoàn tư bản lớn. Một bộ phận rất nhỏ, thậm chí là 1% dân số, nhưng lại chiếm giữ phần lớn của cải, tư liệu sản xuất, kiểm soát phần lớn nguồn tài chính, tri thức và các phương tiện thông tin đại chúng chủ yếu và do đó chi phối toàn xã hội.

      Ông NPT đang thay mặt đảng CS VN tự kiểm điểm trước quốc dân đồng bào .
      Đề nghị bà con lắng nghe và cho một tràng vỗ tay

  13. Vưu Hồn đã nói

    06/05/2012 lúc 09:42 Nhà Thương ở bên Tàu mất cơ nghiệp vì 2 thằng gian thần, một thằng là Vưu Hồn, thằng thứ nhì là “BÍ TRỌNG”

  14. Hai Lúa đã nói

    06/05/2012 lúc 09:32 Ông nội Trọng ơi, có bây nhiêu mà ông vác qua vác lại, vác tơi vác lui hôi thối ô nhiễm môi trường quá lắm rồi, chừng nào ông mới đem tẩm xi măng chôn đi cho tụi tui nhờ. Nhìn cái tấm hình này là cào cào nó cũng phải đấm đá nhau tuí bụi, trâu bò thì điên loạn xạ lên. Người nào mà đang hấp hối, ông vô nói vài câu là người đó chết ngắc đi bụi luôn. Thiệt, Chán….chán….chán đến ói đến mửa ra rồi.

  15. PHẢI DIỆT INTERNET? đã nói

    06/05/2012 lúc 09:17 Cám ơn ác giá đã có bài xá luận chí lý. Làm quan xứ Việt bây giờ chắc có cái mặt mo mặt thớt mới tiếp tục được, cái vô liêm vô sỉ nơi chính quyền cộng sản bao trùm các quan thôi. Xã hôi xã nghẹo thật ghê gớm và trưng tráo. Cũng quá tức cho bọn tư bốn dãy chết đã sinh ra cái “in-tờ nét” làm cho cộng sản không còn đất sống? Chi bằng quay sang diệt internet để cộng sản kéo dài thêm chút hấp hối?

  16. Nguyen Van Hai đã nói

    06/05/2012 lúc 09:03 Bài viết sâu sắc, quá đúng và quá hay. Em thấy kết luận này cực kỳ đúng:
    Lịch sử luôn không lắng nghe một lý thuyết nào, hay một vĩ nhân nào. Không một lý thuyết nào hay vĩ nhân nào có thể bắt lịch sử đi theo mình.

    Nếu có một khoảnh khắc lịch sử nào, có vẻ đi theo một lý thuyết, một vĩ nhân, thì đó là khoảnh khắc suy đồi và bệnh hoạn, chứa đựng sự nhầm lẫn có tính giao mùa, cái khoảnh khắc mà đại bộ phận trở thành nô lệ, thì không đáng được tán dương

    Một lịch sử lành mạnh là lúc mà lịch sử đó vắng bóng sự thống trị nổi bật của ai đó hay lý thuyết nào đó. Lịch sử loài người là lịch sử đi tìm kiếm tự do, trên con đường đi tìm kiếm, nó tự bổ sung và điều chỉnh. Lịch sử mỗi đời người cũng là lịch sử đi tìm tự do, ở hình thái thấp nhất – hữu hình, ở hình thái cao nhất – trừu tượng. Hình thái thấp nhất là thoát sự kìm chế của kẻ khác, hình thái cao nhất là thoát khỏi sự kìm chế của bản năng. Càng tán dương một lý thuyết, một vĩ nhân (hay một nhóm) là càng nói lên sự tồi tệ của đám đông, càng ngợi ca con berger (loại chó giữ cừu), tức là gián tiếp ngợi ca sự thụ động ngoan ngoãn của bầy cừu.

  17. Lekima đã nói

    06/05/2012 lúc 09:02 Bài viết sâu sắc, quá hay:”người lương thiện rất khó chịu về một lối lý luận, khi đến bước đường cùng thì thừa nhận sự thật, thừa nhận sai lầm, khi chưa đến đường cùng thì tiếp tục tấu hài ngụy biện. Kinh tế thị trường, nhà nước pháp quyền, thiết chế dân chủ là hiện thực đang vận hành trên toàn thế giới, việc đi tìm kiếm xác định chúng nó là của ai, không là của ai, để thực hiện hay không thực hiện theo, thì quả là sự mặc cảm khốn cùng của một thứ “tổng kết thực tiễn, nghiên cứu lý luận” quá đáng thương!”
    Cảm ơn Tác giả Hạ Đình Nguyên; cảm ơn Bác Ba Sàm. Chúc các Bác chân cứng, đá mềm.

  18. D.Nhật Lệ đã nói

    06/05/2012 lúc 09:01 Nhiều người cho là lão Trọng lú nhưng tôi chỉ thấy lão này…khôn bỏ mẹ vì lão
    ỷ có quyền,cậy thế nên lão bắt toàn dân ta ăn… bánh vẽ còn lão ăn bánh thật,
    thậm chí có cả sơn hào hải vị thuộc loại nhất nước !

  19. Loc nguyen đã nói

    06/05/2012 lúc 08:59 Ong Ha Dinh Nguyen da quen mot uoc vong rat rat vi dai cua bac Ho:Bac chau ta quyet dat nam chau den dai dong.O ho! neu y tuong do duoc thuc hien khong biet nam chau lay gi de cap!

  20. Trọng Lú đã nói

    06/05/2012 lúc 08:55 Một mớ lý luận giáo điều hỗn độn của Tổng Trọng nghe mà muốn buồn nôn…thế kỷ 21 mà còn giao giảng CNXH .Đúng là vãi Trọng,vãi Doan..thật trơ trẽn cho đỉnh cao trí tuệ .thật khổ cho Việt nam đất nươc tôi.

  21. Trai Làng đã nói

    06/05/2012 lúc 08:55 Thế giới đã bước sang thế kỷ 21 rồi mà ông Trọng vẫn còn lú lẫn như thời kỳ đầu thế kỷ 20.
    Một kẻ đầu đảng như vậy thì sẽ dẫn dắt mọi người đi vào chỗ chết (chết vì đói kém, chết vì xung đột, chết vì sự mơ hồ, vv…).
    Mong rằng ông Trọng, nếu có tấm lòng với dân tộc, hãy sớm mở mắt ra để học hỏi thế giới bên ngoài.

  22. Đang điên đã nói

    06/05/2012 lúc 08:51 Tối qua trong chương trình thư giãn lú 21h30′ mục: hỏi xoáy đáp xoay có câu chuyện về khẩu pháo và liên tưởng đến bệnh rối loạn tiêu hóa
    Không biết xếp Tổng nhà ta có xem chương trình này và liên tưởng đến cái gì?

  23. Người Việt Yêu Nước đã nói

    06/05/2012 lúc 08:39 Buổi sáng , uống ly cà phê, nghe nhạc, đọc một bài đáng đọc như thế này sảng khoái vô cùng.
    Cám ơn tác giả.

  24. Nguyễn đã nói

    06/05/2012 lúc 08:33 Không nên chê TBT Nguyễn Phú Trọng. Ông đã trả bài thật xuất sắc những gì ông đã học trong yên bình ở nước ngoài (XNCN) khi đất nước máu đổ đầu rơi dưới đạn, bom của kẻ thù và của bạn bè đồng chí, khi những người cũng trang lứa với ông phải bỏ mạng nơi miền Nam có người hiện giờ còn chưa tìm được xác.

    • chientruongk đã nói

      06/05/2012 lúc 08:56 Tôi thấy tội nghiệp ông TBT Trọng, ông bi hoang tưởng với chức GSTS của mình khi đến Cuba, người Cuba nắm rất vững chủ nghĩa Mác một cách thực tế …TBT Trọng múa mép nơi đất Cuba anh em chỉ làm trò cười… và người Braxin đã vội vả từ chối đón một nhân vật hoang tưởng đến với châu Mĩ la tinh. Thật tội nghiệp và nhục quốc thể…

  25. quantham đã nói

    06/05/2012 lúc 08:08 Bầi giảng của ông Trọng tại Cuba về chủ nghĩa tư bản sao giống với hiện trạng tại Việt nam ta quá .

 

Bình luận về bài viết này

 
Tạo trang giống vầy với WordPress.com
Hãy bắt đầu