TTXCC

THÔNG TIN-TIN TỨC

-Đôi điều với ngư phủ Việt Nam

Posted by ttxcc on 17/05/2012


Nguyên Thạch (Danlambao) – Với lệnh cấm ngang tàng và vô căn cứ của nhà nước Trung Cộng, người viết xin được phép có vài cảm nghĩ. 
Trong tham vọng bành trướng cùng ý đồ tham lam có từ lâu, tháng 2-1948, Trung Hoa đã vẽ đường lưỡi bò (Đường chín đoạn) nhằm thăm dò phản ứng các nước trong khu vực và quốc tế về biển Đông, theo bản vẽ, đường lưỡi bò này chiếm hơn 75% diện tích của chu vi toàn vùng. 
Đường lưỡi bò do Trung Quốc vẽ ====>>>
Trung Cộng đã rất khéo léo để tranh thủ tình cảm nhận thức của cộng đồng thế giới nên ban hành lệnh cấm đánh cá trong mùa từ 16-5 cho đến 1-8 Việc cấm đánh cá này với lý lẽ khơi động ý thức cao thượng cho ý niệm bảo vệ tài nguyên biển chỉ là mặt nổi của một khối băng chìm. Họ muốn tung ra những điều lệ xem như nhẹ nhàng cho những ý định cực kỳ to lớn mà họ muốn che đậy.
Sự thật thì những con cá bơi bơi vô tội vạ trên biển cấm không là vấn đề quan trọng, mà vấn đề quan trọng về lâu về dài cho ngàn thế hệ kế tiếp là trữ lượng tài nguyên khoáng sản dưới đáy biển cùng sự kiểm soát số lượng tàu thuyền lưu thông trên khu vực mới là mục đích, là trọng tâm.
Lệnh cấm có từ từ năm 1999 cho đến nay, mỗi một khi lệnh này thành công qua nhiều năm tháng, họ sẽ có cớ để chứng minh rằng các nước liên hệ đã công nhận cũng như đã nghiêm chỉnh tuân thủ!. Nếu đã là như vậy thì chủ quyền thuộc quốc gia họ là lẽ đương nhiên.
Biển đông là một vấn đề lớn, mang đầy tính phức tạp. Đây không phải là chuyện tranh chấp mang tính đơn điệu giữa hai quốc gia hoặc khu vực mà vấn đề đáng quan tâm của cả thế giới. Như quí vị đã theo dõi và nắm bắt tình hình tranh cãi, phản đối tỏ thái độ cũng như chuẩn bị tinh thần bảo vệ vùng biển mà các quốc gia Asean căn cứ theo điều luật biển cùng di tích lịch sử mà họ cho là thuộc quyền sở hữu của họ như: Philippines, Malaysia, Brunei, Indonesia và Việt Nam, tôi xin miễn đề cập nơi đây.
Trong số các quốc gia liên hệ đó thì Việt Nam là một nước đã và đang có mối bang giao “nhức nhối” với nước chủ chốt gây rắc rối đó là Trung Cộng. Tên Tàu này đã cố ép Việt Nam lờ đi với “Công ước Quốc tế về luật biển 1982”.
Chuyến đi chầu chính thức với thiên triều từ ngày 12-15-10-2011 với một bộ sậu hùng hậu của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng. Ông Nguyễn Phú Trọng cùng phái đoàn đã đơn phương thay mặt đảng cũng như nhà nước Việt Nam ngô nghê ký kết những thỏa hiệp song phương, đã ngu xuẩn tự trói tay mình trước quốc tế. Sự ký kết đó không hề chứa ý niệm về sự vẹn toàn lãnh thổ của Tổ quốc mà là vì tính nhu nhược khiếp sợ trước kẻ mạnh cũng như mưu cầu sự bảo kê cho cái độc quyền cai trị. Một thỏa hiệp vô nguyên tắc, làm ô nhục danh dự của Tổ Quốc. Nguyễn Phú Trọng và đồ đệ như Đinh Thế Huynh, trưởng ban tuyên giáo trung ương, Phạm Bình Minh, bộ trưởng bộ ngoại giao, Phùng Quang Thanh, bộ trưởng bộ quốc phòng… là những tên Thái thú đê hèn bạc nhược.
Đảng và nhà nước Việt Nam đã không làm được việc bảo vệ dân, họ làm ngơ trước 9 ngư phủ ở Thanh Hóa bị bắn giết, tàu bè bị tông chìm, bị bắt và cướp tài sản cũng như ngang nhiên đòi tiền chuộc… Họ cúi mặt trước sự khiêu khích của tàu hải giám Trung Cộng, hai vụ Viking II ngày 9-6-2011 và Bình Minh 2 cùng tháng.
Ngư chính 311, một trong các tàu yểm trợ cho tàu cá Trung Quốc trong vụ Viking II. Đây là tàu lớn nhất trong đội ngư chính của Trung Quốc, được hoán cải từ một tàu chiến. Ảnh: China Daily ========================>>>
Bây giờ vào mùa đánh bắt, trước tình thế này, người dân ngư phủ phải tự mình lo lấy cuộc sống và vận mạng của chính mình cũng như cho đất nước. Việc làm này, nó thể hiện được nhiều điều:
– Thứ nhất: Giải quyết công ăn việc làm cho gia đình, công cán cũng như phải liều thân đi làm để mà trả nợ với lãi xuất cắt cổ của ngân hàng. Bằng không cả sự nghiệp sẽ sụp đổ, con cái đói kém thất học, cuộc sống sẽ lây lất rồi cuối cùng cũng chết!. Chết vì nghèo đói hay chết dưới họng súng của bọn Tàu xâm lược thì đằng nào cũng chết, vậy buộc phải ra khơi, không còn con đường nào khác để lựa chọn.
– Thứ Hai: Vì sự vẹn toàn và bảo vệ chủ quyền biển của Tổ quốc. Trong tình trạng đảng và nhà nước không thực hiện được điều này thì bắt buộc người dân phải trường mình ra lãnh đạn, phải hy sinh. Những thảm cảnh đó… nếu có thì sẽ là những hình ảnh thương đau, nó sẽ đánh động được lương tâm thế giới, chớ không mong chờ vào hy vọng hão huyền là khơi dậy trách nhiệm cũng như lương tâm nhà nước Việt Nam. Bởi lẽ họ đã chứng minh rằng họ không phải là lớp người đáng trân trọng ấy. Nói một cách rõ nét hơn, họ chỉ là những hạng hèn với giặc, ác với dân mà thôi.
Trước tình trạng nguy ngập của đất nước, trên đất liền thì có những chiến sĩ dân chủ đấu tranh với sự ngầm ngấm ủng hộ của đại đa số dân chúng, sẽ tạo nên những đợt sóng thần cuốn trôi bè lũ phản quốc là đảng cộng sản VN trong một ngày không xa. Ngoài biển khơi, các ngư phủ là lớp người chiến đấu, là đoàn quân tay không tất sắt, không vũ khí, có chăng là những tấm thân gầy guộc đen đúa, trơ gan với sóng gió hiểm nguy và kẻ thù hung bạo tham tàn.
Trước đây, tôi cũng đã từng là một ngư phủ với cuộc đời đầu sóng ngọn gió nên rất quan tâm và thông cảm. Ơi đoàn quân oai hùng của dân tộc Việt, hãy can đảm, hãy mạnh dạn chong thuyền hướng về Hoàng Trường để hoàn thành cả hai nhiệm vụ như đã nêu trên.
Cầu chúc sự an lành đến với tất cả. Cầu nguyện ơn trên che chở cho những đứa con yêu của Tổ Quốc Việt Nam.

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: