TTXCC

THÔNG TIN-TIN TỨC

-“Không hổ thẹn về một thời trai trẻ” – Có suy tư, trăn trở khi chớm già?

Posted by ttxcc on 24/05/2012


 

“Không hổ thẹn về một thời trai trẻ” – (Tựa của Báo Tuổi Trẻ Cuối Tuần)
Có suy tư, trăn trở khi chớm già ? – (Tựa chấp bút theo của người viết)
Hoàng Thanh Trúc (Danlambao) – Trên trang đầu số báo Tuổi Trẻ cuối tuần TP/HCM ngày 20/5 nhiều người đọc bất ngờ chạm một bài viết mà toà soạn tự đặt tựa như trên (tác giả là ai thì không được biết, toà soạn chỉ ghi là của một “Nhóm Tác Giả” ?) Nội dung… “ đó là lời kết trong bài viết của một nhóm cựu sinh viên từng tham gia phong trào sinh viên học sinh Huế – một trong hai trung tâm của phong trào đấu tranh đô thị miền Nam thời chống Mỹ (cùng với Sài Gòn) với hồi ức về giai đoạn 1971-1972 – cao điểm của phong trào…” (lời mở đầu của bài báo).
Thường thì mỗi người, nếu không thiểu năng trí tuệ, thì khi lớn khôn, trong một góc tim hay “bộ nhớ” chính mình ai cũng có “lưu trữ” không nhiều thì ít những hồi ức hoặc ký ức của một thời tuổi thơ trai trẻ, dù dữ liệu có xấu hay tốt, êm đềm hay giông bão nhưng đều phảng phất sót lại những nét chấm phá dấu vết của một thời “xốc nỗi” hay “nông nỗi” vụng dại, mà mặc định về tư duy của nó rất hiển nhiên, bởi tuổi thơ thường “ăn chưa no lo chưa tới”. Thích lãng mạn, thích làm “anh hùng rơm” nên dễ bị dụ dỗ và lường gạt lắm! Để lúc trưởng thành và hôm nay tóc chớm bạc khi nhìn ánh tà dương thấp thoáng ở cuối chân trời của đời người và của vật đổi sao dời biến thiên xã hội, không biết trong “nhóm tác giả” viết bài ấy, có ai trung thực với chính lòng mình để tự nhủ: Đúng là bầu trời thực tế bao la vô tận chứ không như là “cái nia tròn trịa của miệng giếng tuổi thơ” ngày nào mà ta là chú ếch con ngâm mình dưới đó để tha hồ dệt mộng trong tưởng tượng.
Hình như cái cách nghĩ đó nó gần giống như vậy trong đoạn văn của bài viết… “Vào đầu thập niên 1970, chiến lược “Việt Nam hóa chiến tranh” của Mỹ đã bị phá sản. Tranh thủ tình thế đó, Tổng hội sinh viên (THSV) Huế đã đẩy phong trào đấu tranh đô thị thành cao trào, tạo sự bất ổn thường xuyên trong lòng địch, làm suy giảm kinh tế chính trị của chế độ Nguyễn Văn Thiệu, bóc trần dã tâm xâm lược Việt Nam của đế quốc Mỹ….” 
Thật lòng mà nói, đọc đoạn văn, chắc không nhà mô phạm, giáo sư hay giảng viên đại học nào dám khẳng định đó là một trong những “giáo khoa” của sinh viên, học sinh thuần tuý, mà nó chỉ có thể là giáo án của một “Tổng Hội” đặc công hay an ninh, quân sự “nằm vùng” chuyên nghiệp giật dây trong bộ phận học sinh – sinh viên của CSVN mà thôi, bởi việc học là sự khai phá tìm tòi tích luỹ tinh hoa tri thức của nhân loại mang đến cái chân thiện mỹ cho từng con người để hoàn thiện mình và phụng sự quốc gia dân tộc. Sân giảng đường, lớp học, trường học, đâu thể nào là chiến trường để “đấu tranh trong lòng địch” hay “tạo sự bất ổn thường xuyên cho xã hội”. Miền Nam lúc bấy giờ, đang cần một sự yên bình để phát triển như Singapore, Đài Loan, Thái Lan hay Hàn Quốc…
Rất tiếc, nếu “thế giới quan” của “nhóm tác giả” bài viết chịu thức tỉnh, rộng mở, thông thoáng hơn trong thời trai trẻ lúc bấy giờ để biết rằng trước thời điểm đó vào năm 1953, không xa Việt Nam lắm – Chiến tranh Nam Bắc trên bán đảo Triều Tiên chấm dứt – Tình cảnh Nam và Bắc Hàn cũng chia đôi đất nước vì ý thức hệ chủ nghĩa y hệt như Việt Nam và lúc này tại miền Bắc VN (1953) là cao trào của “cải cách ruộng đất” đẫm máu và nước mắt bước vào đỉnh điểm thì tại Hàn Quốc sau khi phân chia giới tuyến, nửa triệu thanh niên nam nữ đã cởi bỏ chinh y tạm biệt vũ khí ào ạt xuất dương qua Nhật, Hoa Kỳ, Anh, Pháp du học hoặc chấp nhận lương thấp để làm công nhân kỹ thuật cao…. Và hơn 10 năm sau tại Việt Nam, thời điểm 1971-1972 ở phía Nam vĩ tuyến 17, khi mà quí vị trong “Nhóm Tác Giả” cựu sinh viên trong Tổng hội SV Huế nói trên đang thi thố tài năng góp phần quấy rối tàn phá đất nước bằng cách “đẩy phong trào đấu tranh đô thị thành cao trào, tạo sự bất ổn thường xuyên trong lòng địch (miền Nam), làm suy giảm kinh tế chính trị của chế độ Nguyễn Văn Thiệu, bóc trần dã tâm xâm lược Việt Nam của đế quốc Mỹ….” thì tại Nam Hàn ( Hàn Quốc ) từng đoàn sinh viên sau thời gian du học tích luỹ khoa học kỹ thuật từ Mỹ, Nhật, Châu Âu trở về đã khởi đầu bắt tay xây dựng một nền công nghiệp tiên tiến hùng mạnh cho quê hương miền Nam Hàn Quốc của mình tạo nên một “Kỳ Tích Sông Hàn” mà cả thế giới đều ngưỡng mộ. Cộng sản Bắc Hàn phải ganh tị không sánh nổi với những đại công ty công nghiệp mà kỹ thuật ngang hàng với Nhật, Mỹ và Châu Âu như: Hyundai Heavy Industries, Samsung Heavy Industries, Kia Automotive Group, Deawoo, LG….
Ngày nay, trên lãnh thổ VN có khá nhiều nhà máy vệ tinh của các công ty nói trên hoạt động mà công nhân làm thuê là thanh niên nam nữ VN, đôi khi có thể có cả con cháu của quí vị trong “nhóm tác giả” nói trên cũng không chừng. Và hiện tại với GDP thu nhập đầu người Hàn Quốc 25.000 usd/năm (2007) trong khi Việt Nam 1300 usd/năm (2011). Nếu nền kinh tế Hàn Quốc chịu đứng yên tại chổ thì hàng thế kỷ nữa VN cũng không thể bắt kịp khi cứ tiếp tục theo đà của nền kinh tế CS/XHCN với cái đuôi định hướng “tham nhũng” như hiện nay.
Và đến đây thì phần nào quí vị trong “nhóm tác giả” có thể hiểu được giá trị khi nào cần và khi nào là chưa cần, của sự thống nhất đất nước. Khi mà sự thống nhất vội vã chưa bức thiết ấy đã đốt cháy mọi cơ hội phát triển của quốc gia, hy sinh quá nhiều máu xương đồng bào và làm thất thoát một phần lãnh thổ đất trời biển đảo của cha ông, điều ấy chắc chắn không phải là công lao mà chính là có tội với tổ quốc và nhân dân. Trong đó sự thật là xét một cách trực tiếp hay gián tiếp “nhóm tác giả” những cựu SV “không hổ thẹn về một thời trai trẻ” cũng đã có “góp công” ?.
Còn về cái “…bóc trần dã tâm xâm lược Việt Nam của đế quốc Mỹ….” thì thú thật không biết có nên cười ra nước mắt? Khi không cần thiết phải tốn quá nhiều xương máu (gần 4 triệu) của nhân dân hai miền Nam Bắc đã nằm xuống, để những người CSVN cố mà “bóc” thì tự nó đã “trần trụi” cho tất cả mọi người CSVN hôm nay nhìn thấy tận xương tủy rồi .
Việt Nam sau gần 100 năm đô hộ bị rút rỉa bởi thực dân Pháp thì “màu mỡ” có còn gì để hơn được Hàn Quốc và Nhật Bản? Trong lúc đó “đế quốc Mỹ” có hàng trăm ngàn quân lính đang ăn ngủ trên lãnh thổ hai quốc gia này hơn 2/3 thế kỷ, kể từ sau đệ II thế chiến, lúc cả hai nước ấy còn điêu tàn đổ nát đói khổ sau chiến tranh. Nhưng hiện nay thì cả hai nước này đang có nền kinh tế hùng mạnh ở tóp hàng đầu của thế giới và nhân dân Hàn – Nhật đều vui vẻ chấp thuận cho chính phủ nước mình chi trả mọi chi phí hàng năm để níu chân quân lính Mỹ lưu lại trên đất nước mình. Vì vậy không biết có quí vị nào trong “nhóm tác giả” có thể vui lòng “không hổ thẹn về một thời trai trẻ” mà diễn giải cho thoả đáng hiện tượng kỳ lạ về “đế quốc Mỹ xâm lược” ấy trên trang web, blog này không? Nếu có thì cũng vui lòng định nghĩa giùm cái danh từ “xâm lược” là gì? Và chỉ luôn cho mọi người thấy “đế quốc Mỹ” có xâm lược 1cm2 đất đai ở đâu, của quốc gia nào trên thế giới này chưa ? Hay chính là “bạn quí 4 tốt, 16 vàng ròng” Tàu Cộng mới đích thực là kẻ cần cho (nhóm tác giả) “… bóc trần dã tâm xâm lược Việt Nam…”
Và cũng không thể không nhắc tới cụm từ tiếp theo được đề cập trong bài viết của “nhóm tác giả” này “…cuộc đấu tranh chống trò hề bầu cử “độc diễn” của Nguyễn Văn Thiệu tháng 10-1971…” Lạ thật! Một cá nhân ứng cử tổng thống có nhiệm kỳ 4 năm đưa ra cho đồng bào phúc quyết bằng lá phiếu thì gọi là “trò hề độc diễn” còn một cái đảng từ chủ tịch nước (tổng thống) cho tới người đứng đầu hội đồng bộ trưởng (thủ tướng) đều được chỉ định đưa ra cho cái QH gần như 100% là đảng viên CS giơ tay, gật đầu từ 1946 tới nay là hơn 2/3 thế kỷ thì phải gọi nó là “trò gì”? Và hơn thế nữa một cái đảng mà không cần ai phúc quyết vẫn tự đóng đinh vào Hiến pháp trong điều 4 qui định tự cho mình cái quyền ngồi trên đầu trên cổ (lãnh đạo) nhân dân QH suốt gần 70 năm… vẫn không từ bỏ thì gọi đó là “trò gì” thêm nữa?
“Nhóm tác giả” cũng đưa ra một tấm ảnh sinh viên, học sinh đàng hoàng xuống đường biểu tình, như chứng minh cho chống “độc tài, độc diễn”. Rất thú vị , bởi nó cũng chứng minh cho công luận hiện nay thấy rằng chính quyền miền Nam VN lúc bấy giờ hơn hẳn chế độ CS miền Bắc trong tôn trọng nhân quyền của người dân như thế nào và so với hiện nay (40 năm sau) người dân Việt Nam biểu tình chống Trung Quốc xâm lược biển đảo VN ngay tại Hà Nội và Sài Gòn.
Rầm rộ, thoải mái, tự do trên đường phố Huế năm 1971- Ảnh Nguyễn Duy Hiền
Tàn bạo, đau thương, nhục nhã vì yêu nước giữa thủ đô Hà Nội và Sài Gòn năm 2011
Và để kết thúc, bài viết có đoạn… “ đối với dư luận tiến bộ và các phong trào phản chiến trên thế giới lúc đó càng nhận diện rõ hơn thái độ ngoan cố của đế quốc Mỹ và tư cách hèn mạt của Nguyễn Văn Thiệu trong âm mưu kéo dài chiến tranh Việt Nam …” Vâng! Giờ thì Mỹ nó hết ngoan cố rồi, nó đã ra đi cho biển Đông trống trải, không còn ai canh giữ, cho “cái lưỡi chín đoạn con bò điên Trung Quốc” liếm dần những đảo biển quê hương, cho “đảng ta” lực bất tòng tâm, bó gối ngồi nhìn than thở sao “tàu lạ” cứ hành hạ bắt giữ đánh đập khủng bố ngư dân ta hàng ngày. Vâng! Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu cũng đã về với cát bụi nhưng ông ấy đã để lại cho nhân dân VN câu nói bất hủ “Đừng nghe những gì Cộng sản nói – Mà hãy nhìn kỹ những gì Cộng sản làm”! 
Thưa quí vị “nhóm tác giả” có thể quý vị chưa nhìn, thì hãy nghe tướng Nguyễn Trọng Vĩnh đã nhìn, hành vi những người CS đã làm gì để nói cho chúng ta nghe…. “Sáng ngày 9/5/2012 Chính quyền huy động công cụ bạo lực, khoảng 300 người có dùi cui, súng, chó béc – giê xông vào đánh dân tới tấp. Có chị phụ nữ bị đá vào ngực, có chị bị kéo lê trên đường. Có bà cụ 80 tuổi người thôn Cao Phương xã Liên Bảo bị bóp cổ, bẻ quặt tay ra sau. Bà cụ Đạt 70 tuổi bị vụt gậy và đấm đá sưng húp mặt mày, ngất tại chỗ và bị quăng ra đường 10 phơi nắng, và nhiều người khác bị đánh túi bụi. Tiếng kêu la thảm thiết vang cả cánh đồng. Những người bị bắt không biết ra sao? không biết có ai bị đánh chết tại trụ sở công an như đã từng xảy ra ở một số nơi không? Sao mà chính quyền bất nhân, vô đạo đức đến thế? Sao công an tàn ác dã man thế, đánh dân như kẻ thù? Chỉ 3 tháng gần đây liên tiếp 3 cuộc cưỡng chế tàn khốc (Tiên Lãng Hải Phòng, Văn Giang – Hưng Yên và Vụ Bản – Nam Định), bắt bớ đánh đập tàn ác dã man, tước đoạt nguồn sống của họ. Chưa bao giờ nông dân oan ức khổ nhục như bây giờ, các đảng viên cộng sản chân chính, mọi người dân lương thiện rất đau lòng! Thương thay! Nông dân đổ máu xương ở chiến trường, góp công sức cho đất nước,cho chính quyền này, nuôi dưỡng chính phủ này mà họ đánh đập tàn nhẫn, tướt đoạt dã man nhà cửa tan nát . Hãy dừng lại những chủ trương và hành động tội ác!”
(Nguyên văn bài viết từ bức xúc nội tâm của Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh qua các sự việc mới đây nhà cầm quyền CSVN đàn áp nông dân cưỡng chế thu hồi đất đai)
Nhân tiện cũng mời quí vị trong “nhóm tác giả” đọc lại lời của nữ tài tử Mỹ Jane Fonda (nữ hoàng phản chiến) bạn nước ngoài “tiến bộ” thân thiết của nhà cầm quyền CSVN một thời. Một trong những “tiếng sấm” tuyên truyền vĩ đại của Hà Nội ở thập niên 70 là việc nữ tài tử Mỹ, Jane Fonda viếng thăm Hà Nội vào năm 1972 và đã chụp một tấm hình nổi tiếng gây ồn ào trong dư luận Mỹ. “Chị Jane” (nói theo giọng lưỡi thân mật của báo Hà Nội) đội nón cối, ngồi trên một khẩu súng cao xạ phòng không nhắm bắn vào máy bay Mỹ. Chị cũng đã lên đài phát thanh Hà Nội kêu gọi Mỹ rút quân. Chị cũng vào” Hanoi Hilton” để thăm tù binh Mỹ. Khi những tù binh nhân chứng sống này kể lại chuyện tra tấn thì Chị tuyên bố trên báo The New York Times rằng “họ đạo đức giả và láo khoét”, “không hề có chuyện tù binh bị tra tấn hay tẩy não”, làm cho mọi người phẫn nộ, trong đó có cả cựu tù binh là Thượng nghị sĩ John Mc Cain, ứng cử viên Tổng Thống Mỹ năm 2008.
Cho tới năm 1988, khi nhận diện rõ bộ mặt thật của cộng sản VN, Jane Fonda mới hối hận và thông qua hệ thống truyền thông nước Mỹ xin lỗi mọi người dân Mỹ thân nhân gia đình các cựu binh về những gì đã nói và đã làm trước đây. Jane Fonda đã nói trong tận cùng của sám hối: ” Sao tôi có thể làm những việc ghê tởm như vậy, thật là rồ dại không biết suy nghĩ, cho tới khi đưa tôi ra huyệt mộ, tôi vẫn còn ân hận về tấm hình tôi đã chụp khi ngồi trên súng cao xạ ở HàNội…” và thú nhận trong cuốn tự truyện viết năm 2005 là đã bị cộng sản VN lợi dụng để tuyên truyền.
Jane Fonda cũng như mọi người đã mở mắt. Thế giới bây giờ đã thấy được bộ mặt thật của CS Việt Nam. Ông Hồ Chí Minh không còn là thần tượng của bà Jan Fonda và những người phản chiến nước ngoài nữa.
Dù CS Việt Nam bưng bít thế nào đi nữa, láo khoét mãi với thế giới loài người bên ngoài, để đày đọa người dân trong nước, thì bây giờ cũng không còn giấu diếm được nữa. Thế giới của những nhà độc tài đã lần lần bị thoái hóa, và bị tiêu diệt bởi ánh sáng văn minh tiến bộ bên ngoài hay chính nó, bởi “Anh có thể lừa vài người trong vài lúc, anh cũng có thể lừa mọi người trong mọi lúc, nhưng anh không thể lừa tất cả mọi người mãi mãi” (A.Lincoln).

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: